Tư vấn 1:      Hotline: 1900.6180
tu van suc khoe sinh san
Thứ hai, 22/10/2018, 05:10 GMT+7
   Do T Trang Thu
   can tho
   snow...@yahoo.com
Câu hỏi: Kính gửi các bác sĩ, chuyên gia tư vấn,
Tôi là một bà mẹ đơn thân, con gái tôi năm nay gần 27 tháng và đã đi nhà trẻ được 2 tháng, hôm nay tôi gửi mail này đến các bác sĩ, chuyên gia tư vấn là hiện tại tôi thật sự mệt mỏi, rất lo lắng và không cải thiện được với sự việc đang diễn ra với con tôi, kình nhờ các bác sĩ, chuyên gia tư vấn giúp.
Tôi có công việc và đi làm hàng ngày, tuy nhiên không phải tôi không biết chăm sóc con, ban đầu khi con tôi đi học, mọi việc diễn ra bình thường, dĩ nhiên đứa trẻ nào cũng thế, cũng phải khóc trong thời gian đầu đến lớp. Đối với con tôi, gần như là đã quen với việc đến trường, bỗng dưng hơn cả tuần nay mỗi sáng thức dậy bé là khóc, thét gào um sùm cả xóm, không cho tôi đi làm, không chịu mặc đồ, không cho lau mặt, lau mũi...bé cứ vừa la hét, vừa gào khóc,...rồi mỗi ngày nó phản ứng càng mạnh, không chịu mặc đồ, không chịu lên xe, la hét, không cho ai đụng đến,...tuy nhiên cho dù trễ giờ làm tôi vẫn cố gắng đưa bé đến trường và khi đến trường bé không chịu xuống xe, không chịu vào lớp, cho đến khi tôi giao bé được đến cô giáo thì bé nín và bắt đầu tập thể dục, ăn sáng...cùng cô giáo và các bạn. Tôi thật sự stress với cảnh tượng mỗi buổi sáng của bé, tôi sợ tiếp tục như thế sẽ ảnh hửơng không tốt đến tâm lý đang phát triển của bé, tôi tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không ăn thua gì. Tôi tìm hiểu cũng biết là cô giáo bé cũng thương bé, quan tâm bé và được biết trong lớp bé rất ngoan, ăn ngủ bình thường, tôi cũng nghĩ là do bé không có ba nên mến mẹ, muốn lúc nào mẹ cũng ở bên bé, tôi rất thương bé, những gì làm được cho bé tôi đều làm, tuy nhiên thực tế cuộc sống không cho phép tôi ở nhà với bé suốt, thế nhưng tôi có giải thích như thế nào bé cũng không chịu hiểu và kết quả là mỗi ngày bé càng phản ứng mạnh mỗi buổi sáng .
Tôi thật sự rất lo đến tâm lý của bé và gửi mail này kính nhờ các bác sĩ, chuyên gia cho tôi lời khuyên nhằm giúp cuộc sống của tôi và bé được tốt hơn.
Chân thành cám ơn!
Xem tiếp...
   Mai Diệu Thục
   2
   well...@gmail.com
Câu hỏi: Chào bác sĩ ạ. Con thật sự rất lo lắng về bản thân. Mong bác sĩ giúp đỡ ! 4 năm trước con có đi dạo biển và dẫm phải cây kim chích rồi có chảy máu chút ít nhưng lúc đó con k nghĩ gì. Bây giờ không hiểu sao sức khỏe con giảm sút dần, nhiều lúc trong người không còn một chút sức sống. Con hay đau đầu, mất tập trung,nóng nảy,giảm 4 kg,lại hay ngứa toàn thân mà k hiểu lý do rồi nó cũng tự lặn, hôm trước còn nổi mấy hạt đỏ nhỏ nhỏ trên tay nữa. Con có đọc mấy thông tin trên mạng về biểu hiện HIV nên khiến con sợ lắm nhưng con lại không dám đi xét nghiệm. Mong bác sĩ cho con lời khuyên ! Con chờ câu trả lời từ bác sĩ.
Xem tiếp...
   Phan Thị Thúy Hồng
   7
   phan...@yahoo.com
Câu hỏi: Con tôi là bé trai năm nay 2 tuổi, Cháu hơi nhác so với các bé đồng trang lứa, ngày hôm qua cháu ở nhà với bà trời mưa sấm sét, 1 tiếng nổ lớn gần nhà đã làm cho Cháu giật nảy mình lên nhắm mắt chặt lại ngưng thở và cứng đơ người, Bà ngoại đã sơ cứu xoa tim, nhéo cho bé, làm như vậy vài giây thì bé tỉnh lại và khóc thét lên tinh thần bé hoảng sợ sau đó khoảng nửa tiếng mới thật sự khỏe lại. Đây là lần đầu tiên bé có biểu hiện này, tình trạng sứa khỏe của bé không có vấn đề gì. Tôi muốn hỏi vì sao còn Tôi bị như vậy, Bé có bị bệnh tật gì hay không, Tôi rất lo cho Cháu. Trân trọng!
Xem tiếp...
   Trương Thị Hồng Đào
   8
   daoh...@yahoo.com
Câu hỏi: Hiện em đang công tác y tế tại 1 công ty may.cộng nhân nơi em làm luôn có quan điểm là khi bị kim đâm vào tay thì phải siết tay lại cho thật chặt nếu không thì mũi kim còn ở trong tay sẽ theo đường máu chạy vào tim-->chết.Mặc dù em đã cố gắng khuyên đừng lo lắng nhung vẫn ko có kết quả cho đến khi tìm duoc mũi kim. xin các bác sĩ hãy tư vấn dùm em là quan niệm đó đúng không?làm sao em có thể gải thích cho công nhân hiểu để họ bớt lo lắng khi bị kim đâm vào tay mà lỡ mũi kim vẫn còn trong tay.
Xem tiếp...
   nguyen anh thu
   36 le loi
   nguy...@gmail.com
Câu hỏi: Cháu chào bác sĩ !
Thực sự cháu rất vui vì đã tìm được 1 người đáng tin cậy để gửi gắm tâm tư và những bí mật đã khiến cháu day dứt những năm qua . Cháu mong bác sĩ hiểu và tư vấn giúp trường hợp của cháu .
Thưa bác, chuyện của cháu bắt đầu tư khi 6 tuổi . Khi đó bố mẹ cháu thường gửi cháu sang nhà hàng xóm trông hộ, và cháu đã bị một nguời thanh niên xâm phạm cơ thể . Thưa bác , lúc đó cháu còn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của hành động đó. Cháu sợ và cũng tò mò về cảm giác đó . Người đó đã dùng tay chạm vào bpsd của cháu nhiều lần . Thực tình cháu không ý thức được hành động ấy sẽ dẫn đến hậu quả gì . Cháu đã kể với mẹ và mẹ đã không gửi cháu vào nhà đó nữa . Nhưng thưa bác, thật tình cháu không hiểu vì sao trong cháu luôn có sự thôi thúc mãnh liệt phải tìm cảm giác đó . Thế là cháu đã tự làm mọi cách để tìm được cảm giác đó từ gối ôm đến nền nhà vệ sinh , đến những vật dụng như đồ chơi ...
Thưa bác, cháu đã làm điều đó như một bản năng và với sự ngu dại của một đứa trẻ . Đến khi cháu đến tuổi dậy thì , khi đã có kinh nguyệt , cháu vẫn tiếp tục làm. Khi đã bắt đầu xuất hiện những hiện tượng khác biệt từ cơ thể như sau khi làm tại vùng đó ra chất dịch trong suốt . Nhưng sau đó cháu có kinh không đều, và bắt đầu có dịch lạ màu vàng chuyển sang xanh và có mùi khó chịu. Cơ thể cháu tiết rất nhiều mồ hôi và có mùi khó chịu. Trước khi có kinh thường xuất hiện chất dịch nhầy đóng cục màu xẫm nâu . Cháu lo lắng và đã đi khám phụ khoa nhưng lại sợ không dám trình bày rõ những hành động kỳ quặc của mình . Nhiều lần bác sĩ bảo cháu chỉ bị viêm nhiễm ,có lần bác sĩ bảo cháu bị nhiễm nấm 2+ . Nhưng cháu sợ và xin bác được xét nghiệm các bệnh hoa liễu . Bác sĩ bảo cháu chưa có gia đình nên không thể đưa dụng cụ vài sâu trong tử cung để lấy mẫu thử được. Thưa bác sau những lần khám cháu vẫn bị những triệu chứng đó, cơ thể mệt mỏi, hay sốt về chiều . Và đến bây giờ cháu đã 25 tuổi và nửa năm nay cháu không có kinh . Trước kia cháu đã được cho uống thuốc ngừa thai mercilon để có kinh đều nhưng bây giờ cháu đã thử rất nhiều loại vẫn không có kinh. Thưa bác sĩ , mong bác sĩ chẩn đoán bệnh giúp cháu. Hiện giờ cháu đã không có kinh nửa năm nay và khí hư vẫn ra có màu xanh . Thực sự giờ đây khi cháu đã hiểu biết về kiến thức giới tính thì thật muộn màng . Cháu sợ rằng mình đã bị nhiễm bệnh hoa liễu và mãn kinh sớm . Cháu thật sự hoang mang những năm qua vì không biết phải giải quyết như thế nào. Thật tình tinh thần cháu bị suy nhược bới lúc nào cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ đó . Thưa bác cháu mong bác giúp cháu thoát khỏi tình cảnh này.
Cháu xin ngàn lần cảm ơn !

Xem tiếp...
   Phạm Hải Anh
   TPHCM
   nguy...@yahoo.com.vn
Câu hỏi: Xin chào các anh chị,
Vì đã được biết đến trung tâm trên các phương tiện thông tin nên em chỉ có thể nghĩ ngay đến các anh chị lúc này để mong có thể cho em những lời khuyên trong vấn đề tình cảm.
Em phải làm sao đây? Hiện giờ trong đầu em đang có những suy nghĩ rất phức tạp và đan xen. Em năm nay 21 tuổi, đang là sinh viên của một trường ĐH ở TP, anh hơn em 7 tuổi, đã có công việc ổn định trong một xí nghiệp cũng khá gần trường em. Em biết anh khi em còn học cấp 2, vì khi đó anh đang làm việc ở đối diện nhà em, sau này khi đậu ĐH lên TP vô tình em gặp lại anh, chúng em bắt đầu quen nhau cũng đã được gần 2 năm. Anh rất thương yêu, quan tâm và lo lắng cho em. Tận trong lòng mình, em biết anh thật sự rất yêu em. Cách đây gần 1 năm, anh có nói với em rằng anh đi khám bệnh tổng quát, lúc đó em cũng chẳng nghĩ gì nhiều, vì đó là chuyện cần thiết. Tối hôm đó, anh hẹn em đi uống nước, em có hỏi kết quả khám bệnh của anh, anh chỉ lắc đầu và nói bệnh anh sẽ không bao giờ được chữa khỏi, nó sẽ theo anh suốt đời. Và anh thú nhận với em, anh bị Viêm gan siêu vi B đã một thời gian khá lâu, hôm nay anh đi xét nghiệm lại để xem còn có cơ hội được chữa khỏi hoàn toàn hay không. Em hỏi nguyên nhân, anh chỉ cuối gầm mặt và rít thuốc liên tục, anh nói anh xin lỗi, sau đó anh kể lại rằng lúc xưa anh rất quậy, anh chẳng lo học hành, anh chơi số đề, cá độ bong đá và thua nợ rất nhiều tiền, ngay cả chiếc xe mà bố mua cho anh cũng đem đi cầm, nếu không nhờ gia đình trả nợ giúp thì chắc anh sẽ không có được ngày hôm nay, anh nói bây giờ anh thật sự đã đoạn tuyệt với quá khứ trước kia, anh đã biết sợ những ngày tháng đó, anh đã thay đổi bây giờ anh chỉ có làm việc để có tiền trả lại cho gia đình, trước em anh có quen với nhiều người, trong số đó có một người anh đã đi quá giới hạn, và bệnh của anh là do người đó truyền. Đau hơn là người đó em cũng biết, cô ta là nhân viên bán café ở quán gần nhà em lúc trước. Anh kể lại hết mọi chuyện và nói quyền quyết định bây giờ là của em, anh sẽ chấp nhận. Vì thương anh, nghĩ đó là chuyện quá khứ nên em chấp nhận tiếp tục quen anh. Em nghĩ em sẽ quên và chấp nhận được quá khứ đó, nhưng em đã lầm. Nó luôn xuất hiện trong đầu, mỗi lần suy nghĩ đến nó là em lại khóc. Anh biết nhưng chẳn nói gì, chỉ im lặng buồn bã. Anh luôn cưng chiều và đối xử dịu dàng với em hết mực vì trong suy nghĩ anh thấy mình có lỗi, rằng em đã rất thiêt thòi khi yêu anh. Một thời gian sau, anh ngỏ lời, em đã suy nghĩ rất kỹ và đồng ý quan hệ với anh. Em ý thức được việc mình làm và chịu trách nhiệm với nó. Anh luôn nghĩ rằng em đồng ý làm chuyện đó nghĩa là em đã thật sự quên đi được quá khứ của anh, nhưng các anh chị ơi, em không quên được, nó luôn hiện điện trong đầu em, chỉ chờ có dịp là nó lại hiện lên. Cứ nghĩ đến cảnh anh ôm hôn, ân ái với cô ta là em phát điên lên được. Em không trách anh nhưng em ghét cô ta khủng khiếp, cái người đã truyền bệnh cho anh, để giờ đây cả em và anh đều khổ. Không biết bao nhiêu lần em phải cắn răng chịu đau để lấy máu xét nghiệm kháng thể xem còn đủ mạnh để chống bệnh hay không (do em đã chính ngừa). Em ghét cả cái cách anh ấy nhắc đến cô ta với giọng điệu rất bình thường và nhẹ nhàng như không có gì xảy ra, anh nói đã làm thì phải chịu. Đôi lúc không kiềm chế được, em vô tình ghen với quá khứ và nhắc đến người đó trước anh, em không muốn chút nào cả nhưng sao……..Em cứ giày vò anh và cả em trong cái quá khứ chết tiệt đó. Anh bây giờ đã gần 30 nhưng trong tay anh chưa có gì cả, tiền không, xe cũng không, làm được bao nhiêu anh đều gửi về gia đình trả nợ, mang bệnh, lại thêm quá khứ nữa….em phải làm sao đây. Khi gửi mail này cũng là lúc em và anh đang giận nhau, em lại lấy chuyện lúc trước ra mà bắt bẻ anh, em quá đáng và nhẫn tâm quá phải không?. Nếu cứ như thế này thì sau này lấy nhau chúng em sẽ ra sao? Liệu em có thoát ra được nỗi ám ảnh này không? Anh sẽ không đính đến cờ bạc nữa chứ? Anh thật sự đã thay đổi hoàn toàn chưa? Hàng trăm câu hỏi đặt ra trong đầu em lúc này. Em không dám chắc những điều đó, chỉ có thể khẳng định rằng, em thật sự rất thương anh, em và anh rất yêu nhau, chúng em đến với nhau hoàn toàn là do tình yêu, không có anh em sẽ quỵ ngã mất. Lí trí bảo em nên chấm dứt, tình cảm thì không. Em không muốn mất anh nhưng em lo cho tương lai của mình quá, em nên buông tay hay tiếp tục? những lúc muốn ra đi thì bao kỷ niệm lại hiên lên trong đầu. Làm sao để em thoát ra được quá khứ của anh đây? Làm sao để em chấp nhận được việc anh đã ngủ và quan hệ với người đó? Làm sao để thôi dằn vặt nhau cho những điều không còn tồn tai?
Phải sống và làm những gì để không phải hối tiếc?????

Xem tiếp...
   tran ngoc thin
   tp da nang
   thin...@gmail.com
Câu hỏi: Chào bác sĩ.
Em năm nay 25t. Em và bạn gái em mới quan hệ lần đầu tiên nhưng khi quan hệ em không dùng bao cao su. Trong lúc quan hệ em xuất tinh ra ngoài âm đạo của bạn gái em.
Trước khi quan hệ bạn gái em đã có kinh trước đó 10 ngày.
Vậy bác sĩ cho em hỏi bạn gái em có thể có thai ngoài ý muốn không.
Em mong bác sĩ rư vấn giùm em,em đang rất hoang mang và lo sợ không biết làm thế nào.
Cảm ơn bác sĩ.
Xem tiếp...
   trương ngọc hằng ni
   hồ chí minh
   nhoc...@ymail.com
Câu hỏi: gửi cô chú...
con muốn hỏi cô chú về chuyện của con. cách đây mấy ngày con đã uống 1 loại thuốc có tên terpin codein , con đã uống 3 vĩ. vì lí do con buồn gia đình và buồn chuyện tình cảm. con cảm thấy mệt mỏi không muốn suy nghĩ nên đã uống loại thuốc đó.
hiện giờ thì con đã khỏi. nhưng con cảm thấy mất niềm tin đối với những người xung quanh con. con cảm thấy họ chỉ đang thương hại con nên mới ở bên cạnh con. dù nghĩ như vậy nhưng con vẫn không muốn họ bỏ rơi con. khi ở 1 mình, con suy nghĩ rất nhiều... hầu hết những suy nghĩ đó là mọi người có thể bỏ rơi con bất cứ khi nào, chỉ cần con gọi mà hok thấy họ trả lời là con hoang mang lo sợ. thậm chí con đập phá đồ đạc vì nghĩ họ bỏ rơi con. con chỉ bình tĩnh được khi có người luôn ở bên cạnh con quan tâm con. con muốn đi gặp bác sĩ tâm lí nhưng con sợ mọi người nói con đã bị khùng , họ sẽ rời bỏ con vì sợ. những khi đó con lại muốn chết. ba mẹ con đã cho đem tất cả những vật con có thể làm con bị thương ra khỏi phòng. nhưng con vẫn có thể đi mua loại thuốc terpin codein, và có thể mua với số lượng nhiều. cô chú cho con biết là con phải làm sao bây giờ ạ? có phải mọi người chỉ bên cạnh con vì thương hại con không ? cứ nghĩ đến con lại đau đầu lắm, con cứ vừa khóc vừa đập đầu con thì mới đở. cô chú trả lời nhanh dùm con nha. nếu không con sẽ chết mất. con cảm ơn.
Xem tiếp...
   trần tiến hưng
   1
   hung...@gmail.com
Câu hỏi: chao bs,cho e hoi trong luc hon nguoi yeu cua em.em da khong kiem che dc ban than va da lo so va nguc ban gai e.ban gai e da gjan e rat nhieu va hinh tuong ve con nguoi e da do nat trong tam tri cua co ay,hien tai co ay rat buon va e cung k bjt phai lam sao het.e rat so se mat co ay.xin bs nay tu van cho e.xin cam on
Xem tiếp...
   nguyễn thanh lan
   123
   yeua...@yahoo.com.vn
Câu hỏi: Thưa bác sĩ, em và bạn trai chỉ quan hệ bên ngoài và dùng tay thôi. Anh ấy dùng tay đưa vào trong âm đạo, cả ngón tay thì em không thấy chảy máu, như vậy em có bị rách màng trinh không? cho e hỏi màng trinh con gái sâu khoảng bao nhiêu cm. nếu dùng ngón tay như vậy có bị rách màng trinh hoặc gọi là mất trinh không thưa bác sĩ?
Xem tiếp...
 
 Trước     5   6    7   Sau    
  
suc khoe tre em, sức khỏe trẻ em
suc khoe, bao suc khoe, sức khỏe