Tư vấn:      Hotline: 1900.6180
tu van suc khoe sinh san
Loading

Cải thiện tâm lý cho người nhiễm HIV ( Phần 2)

HIV được coi là căn bệnh thế kỷ chưa có thuốc điều trị hiệu quả. Người nhiễm HIV có sự thay đổi tâm lý lớn qua từng giai đoạn, làm gì để giải tỏa tâm lý cho người bệnh?

HIV được coi là căn bệnh thế kỷ chưa có thuốc điều trị hiệu quả. người nhiễm hiv sự thay đổi tâm lý lớn qua từng giai đoạn, làm gì để giải tỏa cho bệnh?

3 - Bực tức, cáu giận

 Con người có thể rất tức giận khi họ biết rằng họ bị nhiễm HIV/AIDS. Đây là một cảm giác hết sức bình thường  và có thể bắt gặp khi người ta tự trách móc bản thân hay người đã truyền HIV/AIDS cho họ. Một số người thậm chí còn đỗ lỗi cho Chúa Trời. Bực tức là bình thường nhưng nó có thể không tốt bởi vì nó có thể tập trung vào việc đổ lỗi cho người khác (tức tối với người khác) hay đổ lỗi cho bản thân (tự cảm thấy tội lỗi) hơn là thực hiện những hành động tích cực. Những bất ổn do HIV/AIDS gây ra cho con người cũng dễ lý giải về cảm giác thất vọng và bực bội của con người. Cần phải nhận thấy rằng một người đang ở trạng thái mất mát có thể thể hiện sự bực tức của mình tới những người họ cảm thấy rất gần gũi. Mặc dù bực tức là một cảm giác rất khó chịu, cũng cần phải để cho thân chủ cảm thấy rằng họ có thể được thể hiện cả những cảm giác tích cực lẫn tiêu cực, nếu những cảm giác đó đến với họ. Nói chuyện với một người trong trạng thái bực bội có thể giúp họ vượt qua cảm giác này và chấp nhận tình trạng hiện tại.  Nếu bạn đang cố giúp một người đang bị nhiễm HIV/AIDS thì bực bội là một phản ứng rất khó dễ đương đầu, đặc biệt khi sự đương đầu này lại hướng đến bạn. Bạn cũng cần phải cố gắng thông cảm và không lấy làm buồn về sự bực bội này, tất nhiên cũng rất khó để chấp nhận sự bực bội của người khác mà không có phản ứng gì.

 Dấu hiệu của sự bực bội bao gồm : đỏ mặt, cau có, bĩu môi, cao giọng, quát mắng người nhà hoặc bạn bè, bồn chồn, im lặng bất thường, tránh tiếp xúc ánh mắt, bạo lực với người khác và có những hành vi thíeu hợp tá

-  Cho phép người nhiễm thảo luận về sự bực bội của mình, điều này có thể giúp phân tán bớt nỗi bực dọc. Thể hiện sự thông cảm của mình với tình huống của người nhiễm bằng cách làm rõ tình huống, Vị dụ nói với họ rằng “chị đang cáu vì chồng mình lây bệnh cho mình đúng không ?!”

-     Khi người nhiễm đã dịu xuống, hãy giúp họ nhận ra hậu quả của việc cáu giận, ví dụ nói rằng “chuyện gì sẽ xảy ra nếu chị cứ tiếp tục cáu giận ?!”

-    Hãy cố gắng xác định các nguyên nhân khác làm họ cáu giận và cùng với họ giải quyết các nguyên nhân đó.

Những điều không nên làm:

-          Bỏ qua các cảm giác của người nhiễm, có những câu nhận xét như “tức giận chỉ là vô ích, quên nó đi !”. Hay “đành cam chịu thôi”

-          Tranh luận với người nhiễm hay thể hiện sự khôn hài lòng của mình thông qua những câu nhận xét như “tôi chẳng thể giúp gì được anh đâu nếu anh cú cáu giận như vậy !” 

-          Ép buộc người nhiễm giải thích những xúc cảm của họ

-          Dùng kinh nghiệm của mình hay cuộc đời mình làm hình mẫu để người khác neo theo

         4- mặc cảm

        Một người bị nhiễm HIV có thể rơi vào trạng thái mặc cảm và nghĩ rằng “Chúa Trời sẽ chữa khỏi bệnh cho mình nếu như mình thôi không quan hệ tình dục nữa” Ở “Mình sẽ trở nên một người tốt và AIDS sẽ phải bỏ đi”. Vai trò của người hỗ trợ tinh thần là cần giúp đỡ người nhiễm HIV chấp nhận sự thật, không nên đồng loã cũng không nên thách thức những cảm xúc này.

 5 - Sợ hãi:

Người bị nhiễm HIV có thể bị sợ hãi vì nhiều thứ :

           – Sợ đau đớn.

           – Sợ mất việc.

           – Sợ người khác biết được mình nhiễm.

           – Sợ sự xua đuổi của mọi người.

           – Sợ con cái không ai chăm sóc.

           – Lo sợ về tương lai của gia đình.

           – Lo sợ về cái chết.

  Nỗi sợ hãi sẽ vơi bớt khi họ nói chuyện với một ai đó thông hiểu họ. Người nhiễm HIV sau đó có thể nhận thấy rằng họ đã lo lắng về những điều mà không phải đáng lo.

   Các dấu hiệu của sự lo lắng bao gồm : Đánh trống ngực, đau ngực, thở hụt hơi, chóng mặt, toát mồ hôi, bồn chồn, áy náy và mất ngủ. Một số người có thể nói rằng họ sợ chết hay mất khả năng tự điều khiển. Họ có thể nói rằng họ đang buồn hay đang lo lắng. Một dấu hiệu đáng nhận biết khác là họ có nét mặt lo lắng, không thể tập trung, khả năng làm việc giảm sút. 

Những điều nên làm với người nhiễm khi họ lo sợ : 

-          Quan tâm đến tình cảm của người nhiễm.

-          Khuyến khích người nhiễm nói lên hoặc thể hiện nỗi lo sợ của mình bằng một cách bình tỉnh và vững vàng

-          Xác định các nguyên nhân làm họ lo sợ bằng cách hỏi như “Anh đang sợ điều gì ?!”

-          Xác định các cách để giải quyết nỗi lo sợ một cách hiệu quả, ví dụ nếu người nhiễm sợ chết vì có các bệnh nhiễm trùng cơ hội bắt đầu xuất hiện thì cần giới thiệu người bệnh đến gặp các bác sỹ.

-          Đề xuất các hoạt động có thể làm người nhiễm tạm quên nỗi lo sợ hay lo lắng của mình như làm các công việc nhà, tập thể dục hay đi chơ

-          Đưa ra các hỗ trợ tinh thần, ví dụ “những người nhiễm HIV khác cũng có cùng chung nỗi lo với anh hoặc chị” hoặc “Bố mẹ vẫn sẽ luôn chấp nhận những đứa con bị nhiễm HIV” hoặc “anh/chị vẫn khoẻ mạnh nếu anh/chị chăm sóc sức khoẻ tốt, anh/chị vẫn có thể sống bình thườnh trong một thời gian dài”

Những điều không nên làm:

  -       Bỏ qua hoặc lờ đi cảm giác sợ hãi của người bệnh. Xem thường nỗi lo sợ của người nhiễm bằng câu nói “điều này đơn giản thôi mà, đừng lo lắng”

-         Lo lắng hoặc cảm thấy căng thẳng vì mình không giúp được người nhiễm

6 - Cô đơn, tự ám thị

  Một người nhiễm HIV có thể cảm thấy cô đơn. Cảm giác này có thể đến rồi mất đi trong một thời gian dài tùy thuộc vào sự hỗ trợ của gia đình và bạn bè. Mỗi người bị nhiễm HIV cần phải được hỗ trợ để họ hiểu rằng họ không cô đơn, có rất nhiều người khác cũng bị nhiễm HIV.

  Các dấu hiệu của sự cô đơn bao gồm : Tránh tiếp xúc mắt với người khác, rút lui khỏi các hoạt động xã hội, nói ít, cảm thấy cô đơn, lẽ loi. Họ có thể nói “tôi không muốn gặp ai” hay “tôi muốn ở một mình” hay “tôi không muốn nói chuyện với ai nữa”

 Cảm giác tự ám thị xuất phát từ nỗi lo sợ bị phân biệt đối xử của xã hội hay nghi ngờ bị theo dõi hay nói xấu. Thái độ này thường xuất hiện khi người bệnh đã có những dấu hiệu bệnh rõ ràng hay bạn tình của nguời bệnh đã chết vì AIDS. Cô đơn có thể xuất hiện khi người nhiễm HIV cảm thấy không còn ai để chia sẽ những khó khăn hay hiểu họ. Những lúc đó họ cảm thấy cô đơn và vô giá trị.

   Bạn có thể giúp đỡ người nhiễm không tự che dấu bản thân hay có cảm giác chán nản bằng cách khuyến khích họ tham gia tích cực vào các hoạt động cộng đồng. Điều này sẽ làm tăng sự chấp nhận về người nhiễm HIV bằng cách cho thế giới thấy rằng họ là những thành viên quý báu của xã hội như những người khác. Hãy làm cho họ thấy rằng nếu họ áp dụng các biện pháp bảo vệ họ sẽ không lây lan HIV ra những người xung quanh.

Những điều nên làm :

-          Gặp gỡ, thảo luận và dành nhiều thời gian với người nhiễm thường xuyên.

-          Chú ý hay ở dành thời gian với người nhiễm ngay cả khi họ không muốn nói chuyện.

-          Lắng nghe đồng cảm, bảo đảm bí mật cho những thông tin cá nhân của họ.

-          Xác định nguyên nhân làm cho họ tự đánh giá thấp bản thân, khuyến khích họ suy nghĩ tích cực về bản thân, ví dụ nêu nguyên nhân là họ nghi ngờ người khác biết về tình trạng nhiễm HIV của họ, hãy chỉ ra các điểm mạnh làm người khác phải chấp nhận họ.

-          Hãy thảo luận cùng gia đình họ và khuyến khích họ chấp nhận và hỗ trợ người nhiễm.

-          Hỗ trợ tinh thần cho họ bằng cách cho họ biết các thông tin về các nhóm hỗ trợ trong cộng đồng.

Những điều không nên làm :

-          Lờ đi hay xem thường cảm giác cô đơn của người nhiễm.

-          Làm phức tạp vấn đề của người nhiễm bằng những câu như “đừng lo lắng quá mức, nếu không các triệu chứng của anh/chị sẽ còn tồi tệ hơn”

-          Hỗ trợ quá nhiều hoặc quá sớm bở vì người nhiễm có thể cảm thấy không thoải mái và trở nên trầm uất hơn.

8 - Chấp nhận

    Sau một thời gian người nhiễm HIV sẽ bắt đầu chấp nhận tình thế. Điều này sẽ giúp họ cảm thấy tốt hơn. Những người đến giai đoạn này sẽ cảm thấy bình an và bắt đầu suy nghĩ về cách tốt nhất để sống. 

Họ có thể nghĩ :

-          Mình sẽ phải làm gì để phần còn lại của mình thật sự có ý nghĩa ?!

-          Mình cần ăn thức ăn gì để mình có thể khoẻ mạnh ?

-          Mình cần lập kế hoạch gì cho con cái mình trong tương lai ?!

-          Hãy để tôi thấy biết ơn cuộc đời cho mỗi ngày tôi sống trên đời này, hãy cho tôi biết ơn gia đình và bạn bè tôi và cho họ biết là tôi quan tâm đến họ.

 9 - Hy vọng

   Bạn cũng có thể giúp người nhiễm HIV có hy vọng về nhiều điều trong cuộc sống.

    Điều quan trọng là phải có hy vọng cho cuộc sống. Hãy nhớ rằng ngừơi có hy vọng hôm nay sẽ có thể rơi vào tình trạng cáu giận hoặc trầm cảm ngày mai. Đó là điều hoàn toàn bình thường. Ngay cả người không bị nhiễm HIV cũng có thể rơi vào tình trạng tình cảm lên xuống hàng ngày.

Người bị nhiễm HIV hay người có lien hệ với người nhiễm thường sợ rằng những cảm xúc tiêu cực nêu trên có thể trở nên quá mạnh, những tình cảm này không nên hay không thể bị, không thể xảy ra. Đó là phản ứng bình thường đối với một khủng hoảng. Gia đình, bạn bè, hàng xóm hay nhân viên y tế và bất kỳ ai chăm sóc cần phải giúp đỡ họ đối diện với những tình cảm này bằng cách lắng nghe, nói chuyện với họ về những tình cảm này.

UCare tổng hợp

Tags:  tu van tam ly, tư vấn tâm lý qua điện thoại, trung tâm tư vấn tâm lý

   GỬI BÌNH LUẬN
  
    Thay hình khác
suc khoe tre em, sức khỏe trẻ em
suc khoe, bao suc khoe, sức khỏe